THƯƠNG EM THƯƠNG CẢ MIỀN TRUNG
Gót em chưa rửa sạch bùn (*)
Lại dầm nước bạc lạnh lùng chân em !
Mưa như dội nước ngày đêm
Mưa từ cửa biển mưa lên đại ngàn…!
Trên trời dưới nước mênh mang
Thương em tóc ướt,lạnh tràn bờ vai
Dọn nhà em phải liền tay
Lại giúp hàng xóm tối ngày chưa xong…
Nước tràn trắng bãi trắng đồng
Thuyền không thấy bến ,sông không thấy bờ !
Mái nhà như chiếc lá khô
Sóng xô, nước xiết biết giờ nào trôi…?
Thương em chống chọi giữa trời
Má hồng nhợt nhạt, làn môi tím bầm !
Hỡi ai xả lũ trên ngàn
Có thương miền hạ nát làng, người trôi…?
Lấy gì để sống cầm hơi
Còn gì để lại cho đời cháu con…?
Thương em thương cả miền Trung
Thương em thương cháy tận cùng ruột gan !
***
Thủy triều rút xuống nhanh dần
Đường thôn hiện rõ nắng vàng đầy sông.
Tiết trời sắp chuyển sang đông
Em ơi đệm ấm,chăn bông có còn…?
Còn trời còn nước còn non
Dẫu còn gánh nặng em còn niềm tin …!
Hà nôi Tháng 10 năm 2016
Tác giả Nguyễn Văn Pứ

Comments are closed.