“THỰC PHẨM BẨN” VÀ “NGÔN NGỮ BẨN”
Trước khi bài viết này lên báo và lên mạng, mình có viết đôi ý kiến ở vài status trên Facebook, và có một bình luận rất đáng chú ý về cái “phong trào” này: “Nó phô tất tật những cái xấu xa, mất nết của mình. Đời kể thế cũng là hảo hớn. Vả nó chỉ chửi hiện tượng xã hội, chưa bao giờ biên để đả một cá nhân nào.” Điều này làm cho mình liên tưởng đến “trào lưu lõa thể,” thì người ta chỉ trần truồng ra một nhẽ, nhưng ở đây không chỉ bắt cái cơ thể vật lý của mình khỏa thân, “phong trào ngẩu pín” còn khỏa thân cả trong tâm hồn, bằng cách chỉ ra: “Cái của anh bé tí” “Còn anh kia thì cong queo, xấu xí…”
Đó không phải là cách đấu tranh để xã hội tốt đẹp hơn, lại càng không phải là cách tô điểm cho cuộc sống. Muốn cuộc sống tốt hơn, đẹp đẽ hơn không nhất thiết chúng ta phải tô son trát phấn lên trên một cơ thể tàn tạ, nhưng cũng chẳng có nghĩa cứ lôi xềnh xệch cái cơ thể tàn tạ ấy ra vứt ngoài đường.
Cách để hoàn thiện bản thân và giúp những người xung quanh làm điều đó, là trước mắt phải nhìn nhận rõ mình còn có những tật xấu gì, và tự mình sửa chữa – còn những tật xấu của người khác thì như Đức Phật dạy “Không nói lỗi người,” việc phản ánh cũng được nhưng phải tế nhị và phải tùy duyên, tùy hoàn cảnh. Không phải lúc nào cũng sừng sộ lên được, như thế chẳng ai người ta nghe được, chỉ có gây sân hận không cần thiết và “oan oan tương báo” thù ghét không bao giờ dừng.
(Hết đoạn viết thêm)
********************************************************************
Cách đây 20 năm, trong một lần cơ quan kéo nhau đi liên hoan ngoài quán thịt bò rừng hay ngựa hoang gì đó, tôi có được thử ăn món “ngẩu pín.” Nôm na, nó là bộ phận sinh dục của con bò (ngựa) đực.
Ngay miếng đầu tiên cắn vào, đã phải nhè ra ngay vì nó… khai quá, dù người đầu bếp có vẻ cũng đã cố gắng làm thật kỹ, và biết bao gia vị hành ngò vào cũng không át được cái mùi của nước tiểu kia.
Những người ăn được thì vẫn gật gù khen ngon, ngoài khen ngon họ còn đưa ra không biết bao nhiêu lời ca ngợi về những tác dụng vô hình, chưa thể kiểm chứng được của cái món đó. “Ăn cái gì thì bổ cái ấy” – họ tấm tắc và cùng với sự kích thích của men rượu, họ yên tâm là tối nay về nhà họ sẽ có thêm chút sức lực phi phàm về chuyện giường chiếu.
Mấy hôm nay cư dân mạng lại sục sôi vì chuyện có anh bạn nào có, mang cái biệt danh y như cái món ăn khai mù kia có một cuốn sách được xuất bản mà anh ta mang chính cái biệt danh của mình lên bìa sách.
Cuốn sách nội dung cụ thể như thế nào thì tôi không biết, nhưng cái đập vào mắt ngoài cuốn sách còn là những gì mà tác giả của nó thể hiện trên mạng xã hội. Cũng nhờ có chuyện này tôi mới biết, trên mạng xã hội đang tồn tại những nhóm hội, lấy cách chửi bới làm phương pháp phản ánh những điều chưa hay, chưa tốt, tiêu cực của xã hội…
Đọc tiếp tại đây:
http://www.nguoilangthangcuoicung.net/…/thuc-pham-ban-va-ng…
Bài trên An ninh thế giới số đầu tháng Năm tại đây:
http://antgct.cand.com.vn/…/Thuc-pham-ban-va-ngon-ngu-ban-…/

Comments are closed.