Thả đăng!
Với nhiều người, tôi không biết họ thả đăng và cầu nguyện gì!? Còn với bản thân tôi việc thả những ngọn đèn hoa mang nhiều cảm xúc kỳ lạ: linh thiêng, ấm cúng và bình an
Ngày tôi còn nhỏ, mỗi dịp Vu Lan Báo Hiếu hay Ngày Lễ Phật Đản… Tôi thường đi theo mẹ, tới chùa và thả đăng!
Thời gian đầu, với tôi thích thú cái cảm giác hý hửng, thả ngọn đèn hoa trôi sông, nhìn sự lung linh, huyền ảo của dòng sông ngập đăng! Thật thú vị. Nhưng hằng năm, tôi trưởng thành hơn và nhận ra nhiều giá trị ấm áp bên việc thả đăng hơn…
Giữ cho việc một ngọn đăng toả sáng, không bị gió thổi tắt cũng cần sự kiên trì, chăm chút thêm chút nhẫn nại nữa…
Tôi có nhớ, không biết bao nhiều lần, đôi bàn chân mình dính đầy bùn sông, mẹ tôi- một người phụ nữ tảo tần và thương con hết mực cúi xuống. Kỳ cọ và dội nước cho đôi bàn chân tôi thật sạch! Tôi lớn hơn, mẹ tôi vẫn làm thế!
Cho tới tận bây giờ, nếu thả đăng chân tôi bị bẩn, mẹ vẫn làm vậy! Nó cho tôi cảm nhận được tình yêu thương vô bờ bến tôi có được từ đấng sinh thành!
Trong ký ức của tôi, ngọn liên đăng còn gắn với những lời lẩm nhẩm, cầu xin sự bình an của mẹ tôi. Mẹ tôi xin bình an mạnh khoẻ cho 2 bên nội ngoại, cho mẹ chồng, mẹ đẻ… Rồi cho cả gia đình! Lời nhẩm cầu đó ăn sâu vào tâm trí tôi cùng những ngọn đèn hoa…
Ngày em gái tôi đi tu, trở thành sư thầy, chuyện cả gia đình có dịp hội ngộ lại hiếm hoi hơn… Và ngày Đại lễ thả đăng- Mừng Phật Đản chính là một trong những ngày hiếm hoi đó: Bố mẹ tôi xuất hiện với dáng vẻ hiền hiền lo lắng cho con bị mệt, cầm những ngọn đèn hoa thả xuống nước chứa chan biết bao tình thương…
Và chủ nhật tuần này, tôi lại lên chùa Ngo (Sơn Tay) thả đăng, ai đi cùng tôi không ạ?!

Comments are closed.