CÁNH ĐỒNG CỦA TÔI
(Hồng Thanh Quang)
trên cánh đồng của tôi mùa ấu thơ đã hết
những luống rạ khô như một giấc mơ vàng
con cò trắng tìm câu hát cũ
móng chạm bùn không một âm vang
trên cánh đồng của tôi ráng chiếu len ổ rắn
có ai cùng tôi giẫm lại dấu chân hè
em nâu áo và ngực mang đầy gió
câu thơ tôi bủn rủn khóc xin về
thuở tóc ngắn đọc lời kinh sử
không dám trèo cây bưởi hái hoa
bụi tầm xuân tím trong ý nghĩ
lơ đãng kệ ai bước xuống vườn cà
trên cánh đồng của tôi âm thầm tan mùa hạ
lá sen che gương mặt trăng rằm
tiễn tôi tới những chân trời không bóng
cứ lung liêng sắc trắng nón ai chằm…

Comments are closed.