VỌNG NHỚ
(Hồng Thanh Quang)
Chẳng có cớ nhưng sao lòng buồn quá,
Khi ngoài trời vẫn lắc rắc mưa rơi,
Khi hơi lạnh vật vờ len khe cửa,
Và một mình, tôi ngồi nhớ em tôi…
Nhớ nếp nhăn ẩn hiện quanh đôi mắt
Luôn thương tôi lận đận những ngang tàng,
Nhớ khóe môi từng nghẹn ngào thầm thĩ
Những lời ru cho núi lửa thôi tràn…
Nhớ thanh mảnh phải nặng mang thời thế
Vẫn vươn lên cho thẳng dáng chân tình…
Tôi nhớ quá người em không ầm ĩ
Sống nâng niu những sự thật vô hình…
Giờ xa cách, làm sao tôi trở lại,
Những dòng sông năm tháng cạn trơ rồi.
Nên vô cớ, tôi cứ ngồi lặng khóc,
Và một mình, tôi lại nhớ em tôi…
(17-1-2013)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *