VIẾT CHO CON NGƯỜI ĐÁNG TRÂN TRỌNG NHẤT CỦA ĐỘI NHẠC KỊCH
Không phải là các thầy cô, không phải đội trưởng, không phải là bất kì ai mang lấy những vai trò với tên gọi kêu rổn rảng… bạn là con người thầm lặng nhất và cực khổ nhất đội nhạc kịch chúng tôi, là người mà tôi xin dành sự trân trọng và thầm cảm phục nhất.
Bạn tham gia đội từ tháng 2, và ngay từ đầu bạn đã khẳng định chắc nịch: “Em không biết hát, không biết diễn, nhưng em có thể lo hậu cần và giúp về đạo cụ. Em muốn được quay trở lại sống với tuổi trẻ cùng các bạn khác”. Tôi đã vô cùng kinh ngạc, có lẽ vì người như em tôi gặp quá ít trong đời: không mưu cầu danh lợi gì cho bản thân, làm việc chỉ vì niềm vui và cũng vì vui mà sẵn sàng phục vụ mọi người. Tôi dùng từ “phục vụ” có lẽ là không sai, vì mọi chuyện vụn vặt nhất đều kêu đến em: mua nước suối cho các bạn tập hát, mua ván, mua dây thừng… làm đạo cụ, khuân bàn khuân ghế dựng bối cảnh…
Buổi sáng của ngày công diễn, tôi đã chứng kiến chàng trai ốm o gầy mòn ấy leo lên độ cao hơn 7m đụng trần sân khấu để treo phông màn. Mồ hôi ướt đẫm dưới sức nóng của hội trường ngột ngạt không bật điều hòa. Em chỉ kịp dừng ăn trưa đúng 15ph trước khi tiếp tục chiến đấu với cái phông dọc thứ hai treo bên cánh phải. Tôi không biết làm gì ngoài việc đứng ngước nhìn anh em trong đội đạo cụ mà em là “thủ lĩnh” căn từng cọng dây kẽm, xê xích canh chỉnh từng milimet một để phông vào đúng vị trí. Từ lúc đó, tôi đã tự hứa với lòng tôi sẽ viết gì đó về em, để bày tỏ lòng trân quý nhất của tôi đối với em.
Em đã theo đội những ngày đầu dự án. Nhưng đến ngày cả đội tỏa sáng, em vẫn không một lần rời khỏi vị trí của mình – vị trí sau cánh gà. Khi chúng tôi – những người không phải diễn viên nhưng tự nhận là đóng vai trò quan trọng trong đội – đều bước lên sân khấu hưởng chút hào quang thắng lợi, thì em vẫn lầm lũi trong cánh gà. Tôi không biết lúc đó em ở đâu, làm gì, có lẽ không ai trong đội lúc đó kịp nghĩ đến em. Tôi không biết lúc cả đội quây quần chụp ảnh sau buổi diễn, em đã làm gì, tôi cố đi tìm một tấm hình của em cùng đội, mà không thấy.
Phạm Long Huy ơi, có được thành công này, mỗi con người đều giữ vai trò chủ chốt như nhau trong clb, em mãi mãi là một “thủ lĩnh” phía hậu trường. Tôi sẽ không viết nữa vì tôi đã muốn khóc rồi…

One thought on “VIẾT CHO CON NGƯỜI ĐÁNG TRÂN TRỌNG NHẤT CỦA ĐỘI NHẠC KỊCH

  1. Quỳnh Ngọc says:

    Thành công của đội nhạc kịch được dệt nên từ rất rất nhiều những con người thầm lặng đó. Cám ơn CLB :*

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *