VÀ NGÀY HẠ HOÁ DỊU DÀNG VÔ CỚ
(Hồng Thanh Quang)
Và ngày hạ hoá dịu dàng vô cớ,
Nắng hân hoan những vòm lá xanh vờn…
Tôi chẳng rõ ai còn yêu tôi nữa,
Đi đầu trần cứ thấy gió rờn non…
Những dãy phố rêu phong không cũ kỹ,
Những con đường uốn lượn vẫn nghiêm trang…
Nghe ký ức xoay bánh xe đồng vọng,
Nhớ hôm nào hồi hộp ngóng tin sang…
Thì ra thế, một đời là quá ngắn,
Vô tận dài có lúc một giờ mong…
Ta bạc tóc nhưng lòng tha thướt gọi
Những câu thơ em xoá buổi theo chồng…
May còn lại vẫn sông Hồng cuộn chảy,
Vẫn bãi bồi phơ phất mía vươn thân…
Và ngày hạ hoá dịu dàng vô cớ,
Cỏ lay phay như thể lại ai cần…
(24-6-2014)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *