TRUYỆN NGẮN:
Vong nữ…
1.
Kể từ nhiều năm nay tôi là một chuyên gia tỉnh giấc nửa đêm. Mà khi tỉnh giấc, bao giờ tôi cũng vô facebook, dẫu chỉ 1,2 phút rồi mới quyết định nhắm mắt trở lại. Cái cảm giác ấy khiến tôi có thể sống cùng lúc trong ba thế giới: thế giới của giấc mộng, thế giới của facebook và thế giới của cái buồng tôi ở, cái toilet tôi đi. Thế giới thứ nhất thật là vô cùng, vô lượng, nó khiến tôi có thể chạm vào những điều không tưởng nhất. Mà tin tôi đi, cuộc sống này nếu không dám nghĩ và dám tấn công vào những điều không tưởng, nhân loại chắc chắn không cất cánh. Thế giới thứ hai thì thật hiện đại và tiện ích. Ở đó, tôi sẽ thu nạp một cách nhanh chóng xem bạn bè của mình đang nghĩ gì, thiên hạ quanh mình đang nghĩ gì. Nói bạn không tin, chứ nửa đêm tỉnh giấc, đọc thấy một status chửi bới khủng khiếp nào đó – tỉ dụ thế, trong ta dễ có những thoả mãn hay ho. Còn ở thế giới thứ ba thì phải nói thật là chật chội và thực dụng. Cái thế giới này cầm giữ tôi, níu kéo tôi, neo đậu tôi.
Một năm trở lại đây, kể từ ngày quen nó, cái con điên ấy thì tôi lại có thêm một lý do để tỉnh giấc bên cạnh lý do muôn thủa là…buồn đi toilet. Bởi con điên ấy có thói quen nhắn tin nửa đêm. Và nội dung tin nhắn của nó thì thật hợp với tôi. Nhưng xin đừng hỏi vì sao hợp, hợp như thế nào, vì chính tôi cũng mù mờ chẳng biết cắt nghĩa như thế nào cho đúng. Chẳng hạn một đêm nọ, khi tôi đang mơ về nữ thần Hêra – nữ thần mang vẻ đẹp bí hiểm, quyền uy trong thần thoại Hy Lạp thì đột nhiên nó nhắn tin:
-Em đang nghe. Anh phải dậy nghe ngay cùng em đi: "Đoá hoa vàng mỏng manh cuối trời/ Như một lời chia ly".
Rất ngoan ngoãn, tôi nhắn lại chỉ một tín hiệu "OK" rồi bật đài, nghe ngay bài hát ấy. Một bài hát mang vẻ đẹp mỏng manh, gắn liền với một nữ ca sĩ có giọng hát khàn nhựa, đặc quánh như ma. Trời ơi, giữa nữ thần Hera mà tôi vừa gặp với giọng hát như ma mà tôi đang nghe liệu có mối quan hệ nào không nhỉ? Đầu óc tôi trả lời là không. Nhưng tâm linh tôi nói có. Nhưng xin đấy, đừng hỏi tôi: Vì sao "có"?
Một lần khác, tôi bị hút chặt vào dòng tin của nó: "Em vừa bị hiếp. Là thằng sếp em. Nó hơn tuổi bố em nhưng khoẻ ghê người. Em thích…".
Tôi hỏi lại:
-Đủ chưa?
-Chưa!
-Vậy thế nào mới đủ?
-Anh là thằng bệnh hoạn! Thằng chó!
Tôi thích nghe nó chửi thế. Thích nghe tất cả những ai chửi mình là bệnh hoạn, vì cái đời sống này, toàn kẻ khôn ngoan, giàu toan tính – mình là một thằng bệnh hoạn, tồn tại trong cuộc đời với một giá trị bệnh hoạn có khi lại hay ho. Mà trước khi nhận được tin nhắn của cái con điên ấy tôi đang mơ gì nhỉ? Chịu! Chịu thật! Không hiểu sao lần đó tôi không thể nhớ nổi. Nhưng tôi lại nhớ rõ là không lâu sau đó, sau khi vật vã nhắm mắt thì mình đã mơ những gì. Nói thật nhé, tôi mơ là mình đang hãm hiếp con điên ấy.
Một thằng bệnh hoạn hiếp một con điên. Sau vài động tác giả vờ chống cự, con điên nằm im, nhắm nghiền mắt rồi rên lên. Rồi con điên giơ hai cánh tay lên cao, ngửa hai lòng bàn tay giữa trời. Như có môt phép màu, thằng bệnh hoạn bay lên, đậu vào hai lòng bàn tay ấy, và một lực đẩy kỳ diệu nào đó cùng đẩy hai đứa đi lên đỉnh trời. Bầu trời xanh trong, không một vi mô gió. Bầu trời thơm tho, trinh bạch, không một vẩn đục nhỏ nhoi. Và hai đứa ăn mây, ăn cái màu xanh không tưởng ấy…Đến đúng cái đoạn ăn mây thích thú này thì tôi lại tỉnh giấc vì buồn đi toilet, và trước khi vào toilet tôi lại vào facebook, viết chỉ hai chữ "Ăn mây".
Hôm sau thiên hạ comment, bàn tán tùm lum. Kệ cha thiên hạ, cứ cho thiên hạ nói những điều thiên hạ thích.
2.
Sáng hôm nay tôi chuyển nhà. Nói là chuyển nhà cho sang, chứ sự thực thì bố tôi buộc phải bán cái nhà chúng tôi ở suốt 30 năm nay để có đủ 500 triệu đồng chạy việc cho chị gái tôi. Tôi ghét bố tôi vì hành vi chạy chọt nhục nhã. Tôi ghét chị tôi vì đã chấp nhận thoả hiệp với việc chạy chọt nhục nhã. Nhưng mặt chị tôi cứ câng lên: "Mày thì biết cái gì. Mày muốn tao lại sống khổ sở như mày chắc?". Bố tôi cũng nói tương tự: "Mày biết cái gì. Xưa nay mày có biết cái đéo gì đâu". Tôi đã quá quen với những câu nói như thế, nhưng nghe vẫn ức. Tôi nhắn tin chia sẻ với cái con dở hơi kia. Nó nhắn lại một chữ gọn lỏn:
-Kệ!
-Kệ cái đéo gì mà kệ?
-Như những bài kệ trong Phật giáo
-Tao đéo thích Phật giáo
-Thế anh thích nhạc không?
-Đương nhiên
-Nghe nhạc đi, nghe câu này này: "Ta không thèm làm người/Làm chim trên rừng xa vắng/ Ta không thèm làm người/ Làm mây trôi giữa trời…".
Tôi seach mạng, tìm bài hát này, hoá ra là một bài hát mang tư tưởng thoát thế của Lê Hựu Hà. Công nhận là hay. Công nhận là thú. Nghe xong, tôi quên luôn chuyện của bố và chị gái tôi. Quên sạch!
Đêm đầu tiên ở nhà mới, tôi mơ mình là chim. Con chim bay trên những cánh rừng già nua, ẩm ướt. Nhưng từ một chỗ khuất lấp, bí ẩn nào đó của khu rừng, có một cô gái cầm một chiếc cung tên. Và khi cái tên đầu tiên phóng ra, vút bay lên trời thì lập tức con chim gãy cánh. Nó rơi phịch xuống một ngọn cây. Tôi rùng mình tỉnh giấc, tự nhiên thấy ngực đau. Tôi lên facebook viết cái status: "Chim gãy cánh" rồi cố nhắm mắt. Không sao nhắm mắt nổi, tôi cầm điện thoại, chuẩn bị nhắn tin cho cái con dở hơi kia. Nhưng lạ thật, chưa kịp nhắn thì nó đã nhắn tin trước:
-Vì sao chim gãy cánh?
-Bị bắn!
-Ai bắn?
-Gái!
-Xinh không?
-Đéo biết!
-Ờ! Thằng bệnh hoạn.
Nghe mấy chữ "thằng bệnh hoạn" là tôi lại chợp mắt được ngay. Tôi lại là chim bay trên cánh rừng ẩm ướt. Tôi lại nhìn thấy một cô gái cầm một chiếc cung tên. Nhưng lần này thì cô gái bay song song với tôi. Tôi nhìn kỹ, mặt cô gái có nét gì đó hao hao với mặt cái con dở hơi kia. Nhưng thân hình cô thì đẹp hơn, đẹp hơn ngàn lần. Thân hình cô mềm mại, eo cô thon nhỏ dịu dàng. Con chim lao đến eo cô, mổ vào eo cô, nhưng chỉ sau sự đụng chạm đầu tiên thì mỏ chim toé máu. Máu nhỏ xuống rừng, rơi trúng một con suối. Cả con suối nhuộm đỏ. Rồi cả khu rừng nhuộm đỏ. Trời ơi, đến lúc này thì răng cô gái cũng đỏ, và từ chỗ ấy toát lên một mùi tanh nồng dã man. Cô vứt cung tên đi, lao về phía chim, ngoạm một cái vào cổ chim.
Con chim rơi phịch xuống đầu ngọn cây.
3.
Trước khi bố tôi mua cái nhà bé tí, nằm sát sạt cái nghĩa địa này, đã có nhiều người khuyên là nhất định không được mua. Vì đấy là một ngôi nhà mà ba đời chủ gần nhất đều có con gái chết non. Lại toàn chết thảm. Theo cái ông trông nghĩa địa thì ngôi nhà này có một vong nữ, và cái vong ấy luôn hãm hại mọi cô gái trẻ trú ngụ trong nhà. Ba đời chủ nhà trước đều đã mời các thầy pháp sư cao tay đến bắt vong nhưng đều bất thành. Tuy nhiên, bố tôi là người tuyệt đối không tin vào vong hồn, ma quỷ. Mà cái chính là ngôi nhà này được bán với giá rất bèo bọt, rất phù hợp với túi tiền của bố. Ông bảo tôi: "Chạy cho con chị mày xong hết mẹ nó tiền rồi. Tao phải vay tiền mua đấy". Chưa kịp để tôi nói gì ông đã tiếp lời: "Con trai như mày vứt mẹ nó đi. Chả giúp đéo gì được gia đình".
Tôi kể chuyện vong hồn cho cái con dở hơi kia nghe. Nó bảo "miễn bình luận". Tôi điên quá bộp lại: "Nói với mày khác đéo gì nói chuyện với vong". Nó cười tỉnh quẹo, để lộ hàm răng trắng màu mây. Rồi nó cất giọng hát, một tiếng hát đẹp đẽ, bay bổng: "Em qua công viên bước chân âm thầm/Lung linh nắng thuỷ tinh vàng/ Chợt hồn buồn dâng miên man…". Nó hát véo von, hát say mê, hát như thể bài hát ấy được viết cho riêng nó. Mà phải thừa nhận là tôi thích nghe nó hát khủng khiếp. Một tiếng hát như được cất lên không phải từ cõi sống này.
Đêm nay là đêm thứ ba của tôi ở nhà mới. Đêm nay thật mát. Những cơn gió thổi từ hướng nghĩa địa qua cửa sổ nhà tôi. Những cơn gió mang theo mùi nồng thơm của cỏ và cả mùi trầm trầm, dìu dịu của hương. Chắc ai đó ra mộ thắp hương cho người thân của mình – tôi nghĩ thế. Mà cũng chỉ vừa bắt đầu nghĩ thế là tôi đã trôi vào mộng.
Lại là cánh rừng ấy, con chim ấy, cô gái ấy. Nhưng hôm nay, con chim không bay lên, cô gái không cầm cung tên và cánh rừng không đẫm máu. Con chim trụ vững trên mặt đất, ngẩng mặt nghe cô gái hát. Cô vừa hát vừa ôm chim vào lòng, vuốt nhè nhẹ lên đầu, lên cổ chim rồi từ từ vuốt xuống đuôi chim. Đôi bàn tay cô dịu dàng, thanh nhẹ, tiếng hát cô trong biếc, thánh thiện. Từng chiếc lá, từng ngọn cỏ bỗng cất tiếng hát cùng cô. Tiếng hát vang tứ phía khu rừng. Tiếng hát thấm vào từng hạt đất, từng giọt nước suối, từng tế bào đêm. Con chim lim dim, mơ màng, và cũng chuẩn bị cất cao tiếng hót. Nó muốn đóng góp dù chỉ là một thanh âm nhỏ bé của mình vào bản hoà ca đẹp đẽ. Nó muốn trở thành một phần của bản hoà ca. Nó muốn hót sau cả ngàn năm câm lặng.
Và nó đã hót. Nhưng đúng lúc nó vừa hót tiếng đầu tiên thì cô gái đang ôm ấp nó bỗng nhiên buông tay, đẩy nó ra xa. Nó sợ quá bay vút lên trời. Rất nhanh, cô gái có gương mặt hao hao gương mặt con dở hơi kia đã rút từ lồng ngực mình một cái tên, rồi phi thẳng cái tên vào thân nó.
Con chim rơi phịch xuống đầu ngọn cây.
"Bố! Bố ơi!" – Tôi hét lên trong đêm. Bố tôi tát vào mặt tôi: "Lại mơ ngủ hả? Trật tự cho tao còn ngủ". "Không, không phải mơ đâu! Con vừa nhìn thấy vong nữ. Cái vong ấy đã giết chết con, à không, giết chết một con chim". "Cái thằng dở hơi này, câm ngay cho tao ngủ". Mà bố tôi giỏi thật, vừa nói xong bố đã ngáy khò khò.
Tôi lên facebook, viết lại câu chuyện vong nữ đâm mũi tên vào thể xác con chim. Tôi cũng viết rằng gương mặt vong nữ rất giống với gương mặt cái con dở hơi mà tôi quen. Tôi đặt câu hỏi: Hay con dở hơi ấy là hiện thân của vong nữ? Tôi viết không phải để câu like, vì mấy cái nhí nhố ấy với tôi là vô nghĩa, cũng chẳng phải để giải toả nỗi ám ảnh, vì xét cho cùng ở cái cuộc đời này, mọi nỗi ám ảnh luôn tự đến rồi tự đi. Ngay cả khi vì một nỗi ám ảnh dữ dội nào đó mà một con người phải chết, bất luận chết treo cổ hay gieo mình xuống sông thì xét về bản chất của sinh tồn nó cũng là một sự giải thoát, chứ chẳng phải là một hậu quả thê thảm, bi kịch gì.
Tôi thề là tôi không sợ những nỗi ám ảnh. Tôi viết đơn giản chỉ để chờ xem cái con dở hơi kia rồi sẽ phản ứng như thế nào. Và rồi nó sẽ nhắn tin hoặc để chửi bới tôi, hoặc để chỉ dẫn cho tôi nghe những bài hát nào mà thôi.
4.
Hai ngày trôi qua kể từ hôm xuất hiện cái status ấy, con điên vẫn bặt vô âm tín. Tôi định bụng điện thoại cho nó, nhưng lại thôi, vì cứ muốn đánh đu với cái cảm giác: cứ đợi xem rốt cuộc đến bao giờ nó liên lạc với mình. Sự chờ đợi ấy chứa trong nó cả một chút hy vọng – hình như thế. Hai tuần rồi. Sự chờ đợi trong tôi đã đi tới giới hạn cuối cùng. Tôi quyết định Alo, rồi nhắn tin trên facebook, nhưng Alo thì "thuê bao quý khách vừa gọi không liên lạc được", tin trên facebook thì mãi chẳng có hồi âm. Tôi sốt ruột. Trong sự sốt ruột lại pha một cảm giác gì đấy như là nhớ nó, như là mong ngóng nó.
Ơn trời, cuối cùng điện thoại của tôi cũng kêu lên. Là tin nhắn của nó:
-Em muốn gã hiếp em. Nhưng gã bỏ rơi em rồi.
-Thằng sếp mày kể lần trước hả?
-Ờ! Cơ quan em có con nhân viên mới. Gã chuyển sang con này. Chán!
-Đời này thiếu gì trai. Hay là…
-Là sao?
-Tao hiếp mày nhé?
-Thằng bệnh! Cút!
Nghe nó chửi hai tiếng "thằng bệnh", tôi lại đi vào giấc ngủ một cách nhẹ nhàng. Rồi tôi bất chợt mở mắt, nhưng không phải vì buồn đi toilet, mà vì tiếng tin nhắn. Lại là nó:
-Mà anh đang đâu?
-Nhà!
-Em qua nhé!
-Mời!
-Đợi em…
Tôi háo hức đợi nó. Tôi thích thú nghĩ đến cái cảnh dẫn nó đi dạo trong nghĩa địa gần nhà. Và tôi tò mò chờ câu trả lời của nó, hoặc nghe tiếng hát véo von bay bổng của nó sau khi tôi kể về câu chuyện vong nữ với gương mặt giống y chang gương mặt nó. Sau đó nữa, biết đâu đấy, tôi hiếp nó. Một phần của tôi đủng đỉnh, khoan thai đi vào nó. Rồi hai đứa bay lên.
Nhưng thật không thể tin nổi, kể từ đêm đó đến nay – đã một năm trời trôi qua tôi bặt vô âm tín về nó. Cơ quan của nó mất nó. Thành phố này mất nó. Tôi mất nó. Mất vô cớ. Mất bí ẩn. Mất bất thình lình. Cách duy nhất mà tôi gặp nó vẫn chỉ là những giấc mơ, nơi tôi lại là một chú chim và gương mặt nó lại hoá thân vào gương mặt vong nữ. Tôi chép lại tất cả những giấc mơ ấy, chép một cách cẩn thận và tỉ mỉ lên facebook của mình. Tôi vẫn chờ nó đọc…
Đêm nay thì tôi khóc. Con chim trong rừng khóc. Cây cối đất trời cũng khóc. Duy chỉ có vong nữ với gương mặt sáng ngời thánh thiện là mở miệng cười. Rồi vong nữ hát bài hát quen thuộc: "Đoá hoa vàng mỏng manh cuối trời/ Như một lời chia ly…". Rồi vong nữ bay lên cùng tiếng hát. Bay thật cao, thật xa, thật thơm tho dịu dàng. Con chim bay theo, cố bám vào vong nữ như bám vào một cứu cánh cuối cùng của đời chim. Con chim chờ vong nữ đưa mình lên ăn mây. Con chim chờ vong nữ lau những giọt nước mắt giàn giụa quanh mình.
Vong nữ ngừng hát rồi chìa tay cho chim bay vào. Nhưng con chim vừa bay vào thì vong nữ lấy tay, chính bàn tay ấy để bẻ nghéo cổ chim.
Con chim rơi phịch xuống đầu ngọn cây.
Tôi choàng tỉnh vì tiếng kèn đám ma inh ỏi. Chạy vội ra xem, tôi thấy một đám ma với đầy những vòng hoa trắng đang tiến dần về nghĩa địa. Tự nhiên tôi thấy đau ngực. Nhưng cũng tự nhiên, từ chỗ ngực đau tôi nghe trái tim mình nói:
1.Đấy chắc chắn không phải là người bị vong nữ mang đi.
2.Đấy chắc chắn không phải là cái con dở hơi mà mình đang chờ đợi.
Chắc chắn!/
PHAN ĐĂNG

Category : Uncategorized

12 thoughts on “TRUYỆN NGẮN:, Vong nữ

  1. Trần Tùng says:

    Có phải những thằng rồ dở, khốn nạn, bệnh hoạn nên có một con điên làm tri kỷ không anh?

  2. Văn Hiên says:

     Bạn có hưng thú với các dịch vụ dọn nhà tphcm không?

  3. An Nhiên says:

    Con điên!

  4. Võ Đức Anh says:

    Mờ mờ ảo ảo và e chả hiểu gì

  5. Bảo Minh Châu says:

    Lời nguyền con vong nữ đã bị xóa

    1. Đăng Phan says:

      Bảo Minh Châu nó cứ chập chờn hư – thực. Chả biết đâu mà lần !

    2. Bảo Minh Châu says:

      Bệnh.kkk

    3. Bảo Minh Châu says:

      Dở. Kkk

    4. Đăng Phan says:

      Bảo Minh Châu con vong nữ hay k?

    5. Bảo Minh Châu says:

      Thế cơ mà

    6. Đăng Phan says:

      Haaaa. Dc!

  6. Bảo Minh Châu says:

    Có thích ăn tát không hả. Bệnh rồ dở

  7. Đăng Phan says:

    Tú Nguyễn Mạnh Tú: đâu ?

    1. Đăng Phan says:

      Nguyễn Mạnh Tú chiến j?

    2. Nguyễn Mạnh Tú says:

      em chính thức sập nguồn sau 3 ngày đêm chiến đấu ko ngừng nghỉ! Xin hẹn anh của em vào 1 ngày gần nhất! Em tọa!

  8. Hoàng Nguyễn Huy says:

    Em đã đọc hết thầy ạ! 🙂

    1. Đăng Phan says:

      Hoàng Nguyễn Huy chính xác đấy! Cảm nhận tinh!

    2. Hoàng Nguyễn Huy says:

      Vâng ạ!

    3. Đăng Phan says:

      Hoàng Nguyễn Huy Lê cát trọng lý à?

    4. Hoàng Nguyễn Huy says:

      Em nghĩ nhiều điều, chột dạ hay em cũng là kẻ điên với những mộng mị ngược đời. Và sau đọc Vong nữ của thầy em bật bài Ntkn của LCTL thầy ạ…Em nghĩ thầy hiểu. 🙂

    5. Đăng Phan says:

      Và e nghĩ j k?

  9. Tí Nguyễn says:

    Đăng Phan biển đông xem ở đâu đấy a hihi

    1. Tí Nguyễn says:

      Đăng Phan ahihi

    2. Đăng Phan says:

      Tí Nguyễn t M l

    3. Tí Nguyễn says:

      Đăng Phan xa thật hẹn a năm sau xem cùng haha

    4. Đăng Phan says:

      72 Trần Nguyên Đán, trong khu định công, quan Cafe new light !

  10. Phan Thanh Hoài says:

    Lướt sơ sơ k dám đọc ! :)))

  11. Nam Như Lợi says:

    5 phút đỡ buồn ngủ , trận chung kết gần hơn … Cám ơn Anh đã cho em bớt buồn ngủ hơn :))))

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *