“THỰC PHẨM BẨN” VÀ “NGÔN NGỮ BẨN”
Trước khi bài viết này lên báo và lên mạng, mình có viết đôi ý kiến ở vài status trên Facebook, và có một bình luận rất đáng chú ý về cái “phong trào” này: “Nó phô tất tật những cái xấu xa, mất nết của mình. Đời kể thế cũng là hảo hớn. Vả nó chỉ chửi hiện tượng xã hội, chưa bao giờ biên để đả một cá nhân nào.” Điều này làm cho mình liên tưởng đến “trào lưu lõa thể,” thì người ta chỉ trần truồng ra một nhẽ, nhưng ở đây không chỉ bắt cái cơ thể vật lý của mình khỏa thân, “phong trào ngẩu pín” còn khỏa thân cả trong tâm hồn, bằng cách chỉ ra: “Cái của anh bé tí” “Còn anh kia thì cong queo, xấu xí…”
Đó không phải là cách đấu tranh để xã hội tốt đẹp hơn, lại càng không phải là cách tô điểm cho cuộc sống. Muốn cuộc sống tốt hơn, đẹp đẽ hơn không nhất thiết chúng ta phải tô son trát phấn lên trên một cơ thể tàn tạ, nhưng cũng chẳng có nghĩa cứ lôi xềnh xệch cái cơ thể tàn tạ ấy ra vứt ngoài đường.
Cách để hoàn thiện bản thân và giúp những người xung quanh làm điều đó, là trước mắt phải nhìn nhận rõ mình còn có những tật xấu gì, và tự mình sửa chữa – còn những tật xấu của người khác thì như Đức Phật dạy “Không nói lỗi người,” việc phản ánh cũng được nhưng phải tế nhị và phải tùy duyên, tùy hoàn cảnh. Không phải lúc nào cũng sừng sộ lên được, như thế chẳng ai người ta nghe được, chỉ có gây sân hận không cần thiết và “oan oan tương báo” thù ghét không bao giờ dừng.
(Hết đoạn viết thêm)
********************************************************************
Cách đây 20 năm, trong một lần cơ quan kéo nhau đi liên hoan ngoài quán thịt bò rừng hay ngựa hoang gì đó, tôi có được thử ăn món “ngẩu pín.” Nôm na, nó là bộ phận sinh dục của con bò (ngựa) đực.
Ngay miếng đầu tiên cắn vào, đã phải nhè ra ngay vì nó… khai quá, dù người đầu bếp có vẻ cũng đã cố gắng làm thật kỹ, và biết bao gia vị hành ngò vào cũng không át được cái mùi của nước tiểu kia.
Những người ăn được thì vẫn gật gù khen ngon, ngoài khen ngon họ còn đưa ra không biết bao nhiêu lời ca ngợi về những tác dụng vô hình, chưa thể kiểm chứng được của cái món đó. “Ăn cái gì thì bổ cái ấy” – họ tấm tắc và cùng với sự kích thích của men rượu, họ yên tâm là tối nay về nhà họ sẽ có thêm chút sức lực phi phàm về chuyện giường chiếu.
Mấy hôm nay cư dân mạng lại sục sôi vì chuyện có anh bạn nào có, mang cái biệt danh y như cái món ăn khai mù kia có một cuốn sách được xuất bản mà anh ta mang chính cái biệt danh của mình lên bìa sách.
Cuốn sách nội dung cụ thể như thế nào thì tôi không biết, nhưng cái đập vào mắt ngoài cuốn sách còn là những gì mà tác giả của nó thể hiện trên mạng xã hội. Cũng nhờ có chuyện này tôi mới biết, trên mạng xã hội đang tồn tại những nhóm hội, lấy cách chửi bới làm phương pháp phản ánh những điều chưa hay, chưa tốt, tiêu cực của xã hội…
Đọc tiếp tại đây:
http://www.nguoilangthangcuoicung.net/…/thuc-pham-ban-va-ng…
Bài trên An ninh thế giới số đầu tháng Năm tại đây:
http://antgct.cand.com.vn/…/Thuc-pham-ban-va-ngon-ngu-ban-…/

25 thoughts on ““THỰC PHẨM BẨN” VÀ “NGÔN NGỮ BẨN”

  1. Nguyễn Lưu Huy says:

    Thằng bạn tôi nó có tiếng trong kinh doanh ở hp. Gặp bạn bè nói chuyện facebook gớm khoe nào trong nhóm tsv .v.v cứ như là chơi face dc ở trong nhóm đó vinh dự lắm ấy

    1. Thích Phúc Lai says:

      Thực ra là có hại.

  2. Nguyễn Lưu Huy says:

    Ngày nhóm đó mới thành lập tôi dc add vào. Mình chửi thề chả kém ấy vậy mà vào thấy nó nhảm vô cùng . Thế là tự động chạy ra kkkkkkkk

  3. Thích Phúc Lai says:

    Nguyễn Lưu Huy me too, ra ngay lập tức.

  4. Nguyễn Lưu Huy says:

    Còn ngẩu pín lần đâu ăn năm 93 . Bán ở đường cát dài. Tôi chả thấy ngon gì . Tôi nhớ món đó là ngẩu pín hầm thuốc bắc. Mấy thằng bạn suýt xoa , lần sau thôi mày cho tao ăn nạm bò còn ngon hơn

  5. Thích Phúc Lai says:

    He he, khai chết được, thôi chịu :p

  6. Hong Giang Nguyen says:

    Nghàn like cho bài này của Thích Phúc Lai. Nói thật nhiều khi mình bắt gặp một bài nào đó của cái trại này, mình còn định khóc cơ.

    1. Thích Phúc Lai says:

      Nếu khóc thì nên khóc cho số phận tương lai của dân tộc, khi có những elite như vậy.

  7. Viet Hong Le says:

    Em nghĩ vụ khai là nhà bác ăn phải hàng ko biết làm.
    Vụ ngon / ko ngon thì khẩu vị ko thể bàn nhưng vụ khai…. tuyệt đối ko ạ… trừ khi ko biết làm

  8. Nguyễn Lưu Huy says:

    Viet Hong Le đúng thế !

  9. Ruth Cherry says:

    Vầng. Phải công nhận nhiều fber có cái nhìn rất đa diện, sắc sảo nhưng ngôn từ tục tĩu, đọc thấy chán.

    1. Thích Phúc Lai says:

      “Đa diện, sắc sảo” ý là thông minh, mà thông minh và trí tuệ là 2 vấn đề hoàn toàn khác nhau.

  10. Ruth Cherry says:

    Em thấy kg khai nhưng kg thích.

  11. Yen Yen Le Tran says:

    Hôm nay bài này mới lên cơ à anh Phúc Lai ?
    Lâu lâu là!

    1. Thích Phúc Lai says:

      Uh, phải chờ số đầu tháng. Mục “sống chậm” mà, chờ tốt.

  12. Yen Yen Le Tran says:

    Em là độc giả đầu tiên của bài này chắc luôn.
    Cảm ơn anh.
    Bài viết rất cần trong thời buổi nhiễu nhương như vầy!

  13. Yen Yen Le Tran says:

    Từ lúc lên mạng, em đã biết… chửi thề. Nói bậy có tính lây nhiễm nhanh và cao.
    🙂

  14. Ruth Cherry says:

    Chuẩn luôn. Ý em vậy.

  15. Thích Phúc Lai says:

    😀

  16. Bá Minh Tú says:

    cháu xin phép share ạ 😀

    1. Thích Phúc Lai says:

      (y)

  17. Hong Giang Nguyen says:

    Khóc vì bất lực Thích Phúc Lai ạ.

  18. Quang Phan says:

    bài lên muộn vậy hả cụ?

    1. Thích Phúc Lai says:

      Yes, để dành số đầu tháng Năm. Báo giấy khí chậm, nhỉ…

  19. Thích Phúc Lai says:

    Hong Giang Nguyen vâng, đúng là xã hội ta bây giờ nó thảm thật.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *